Vườn thơ Tiêu Dao

Thảo luận trong 'Tiêu Dao Hội' bắt đầu bởi Tiêu Dao Hội, 1/2/17.

  1. Dấu_Ấn29

    Dấu_Ấn29 Chánh tổng

    Cho iem xin gửi vườn thơ vui vui đây
    Thơ vui vui

    Bố mày vất vả gian nan
    Xin ông bà ngoại để mang mẹ về
    Cánh hoa xinh xắn đồng quê
    Bố luôn chăm bón mân mê nhẹ nhàng

    Bây giờ mày đã chen ngang
    Bố, mày chia sẻ...mỏ vàng xài chung
    Ưu tiên số một mày dùng
    Còn bố thi thoảng tiệc tùng tí thôi

    Trời ơi! Bố dặn dùng môi
    Sao mày cắn chặt mà lôi thế này
    Nhiều khi quá chén đang say
    Bố chỉ mơn trớn nhẹ tay cơ mà

    Bố lạy mày thả ngay ra
    Mày nghịch như thế có mà tiêu luôn
    Nhìn mà quặn thắt trong lòng
    Còn đâu nét đẹp màu hồng ngày xưa.

    Con ơi bố cũng lạy mày
    Mày dùng như thế bố đây hết nhờ
    Bao năm bố chỉ dám sờ
    Dám xoa, dám nắn, mà giờ mày xơi

    Kiểu gì vừa cắn vừa lôi
    Như này hỏng hết đồ chơi con à
    Bố xin mày đấy nhả ra
    Để cho nguyên vẹn cả nhà dùng chung…
     
    quanguoc1970, hoangcaloc, THIÊN_VINH11 others thích điều này.
  2. Tào Tháo

    Tào Tháo Đại Gian Thần

    Nam Cao và Nguyễn Tuân là hai trong số ít nhà văn mà Tháo rất ngưỡng mộ. Đêm qua vào bàn chơi gặp @Nguyễn Ngọc Thư , em gái có hỏi : Anh có biết @Lò Thị Gạch là ai không ? Mình trả lời : Khi Chí Phèo chết, Nở nhìn xuống bụng mình rồi nghĩ về cái lò gạch phía xa xa.. Phải chăng đây là hậu duệ của Chí ? Chẳng biết con có xinh như mẹ không nhỉ ? =P~=P~=P~
    Hôm nay nghĩ lại thấy vui vui, chợt nhớ tới bài thơ này, post lên gọi là góp chuyện dông dài, cho vườn thơ thêm thi vị !

    CHÍ PHÈO DIỄN CA
    Truyện thơ: Đinh Kim Chung
    ____

    ( Chuyển thể từ tác phẩm "Chí Phèo" của nhà văn Nam Cao. Giữ nguyên nội dung tác phẩm Chí Phèo và cách sử dụng ngôn từ của nhà văn Nam Cao ).

    " Chí Phèo là một gã say
    Rượu vào là chửi dù ngày hay đêm
    Ông trời hắn chửi đầu tiên
    Chẳng sao ! Trời chẳng của riêng nhà nào !
    Chửi đời ! Thế cũng chả sao !
    Đời là tất cả chứ nào ai riêng
    Cả làng chửi tất không kiêng !
    Nhưng ai cũng nghĩ hắn kiềng mình ra
    Bực mình hắn chửi gấp ba
    Cả người không ló đầu ra chửi mình
    Đúng là phí rượu ! Thiệt tình !
    Hắn đâm ra oán phận mình bôn ba
    Oán luôn người đẻ hắn ra !
    Thế là hắn chửi cả cha của mình
    Nhưng mà đời vẫn lặng thinh
    Hắn đâu có biết cha sinh thế nào !
    Hắn thành như thế tại sao ?
    Điều gì xô đẩy hắn vào oan khiên ?

    Làng quê Vũ Đại bình yên
    Xứ đồng chiêm trũng thuộc miền Lý Nhân
    Trong làng có một nông dân
    Đánh lươn bằng ống nuôi thân qua ngày
    Chiếc lò gạch cũ phủ cây
    Một hôm anh mới qua đây hành nghề
    Vô tình gặp cái thai nhi
    Quấn trong váy đụp, người thì xám đen
    Dù nghèo, cuộc sống bon chen
    Anh ta vẫn quyết phải đem về nhà
    Rồi đem cho một bà già
    Vừa mù vừa góa để bà nuôi cho
    Không từ con dạ, con so
    Đặt tên là Chí mong cho thành người
    Thời gian vẫn lững lờ trôi
    Chí càng mau lớn bà thời càng lo
    Thế rồi bà phải bán cho
    Một ông phó cối để bo ít tiền
    Ông này lại sớm quy tiên
    Khiến cho Chí phải nỗi niềm bơ vơ
    Sống thân cầu bất cầu bơ
    Cuối cùng cũng hết tuổi thơ nhọc nhằn
    Tự lo manh chiếu, tấm chăn
    Tự lo cái ở, cái ăn hàng ngày

    Chí từng là kẻ cao tay
    Bắt phèo lợn giúp cho tay Trương Điền
    Tính tình hắn vốn rất hiền
    Ai nhờ hắn việc hắn liền giúp ngay
    Ăn, làm rồi lại ngủ say
    Dân làng mới gọi là tay Chí Phèo
    Cuộc đời lắm nỗi gieo neo
    Chí ta cũng bởi cái nghèo mưu sanh
    Đến hai mươi tuổi trưởng thành
    Chí Phèo đã trở thành anh canh điền
    Làm cho Bá Kiến kiếm tiền
    Vốn là ông Lý ăn tiên chỉ làng
    Hàng ngày công việc làng nhàng
    May thay Chí có cục vàng trời cho
    Đó là vóc dáng cao to
    Cộng thêm sức khỏe như bò, như trâu

    Nhưng mà Chí có biết đâu
    Bà ba Bá Kiến từ lâu thích rồi
    Hoặc là Chí cũng thích thôi
    Liệu rằng Chí có no xôi, chán chè ?
    Chỉ hay Chí lúc ngồi hè
    Lúc giường, lúc phản cặp kè bà ba
    Nào là bóp cẳng cho bà
    Đấm lưng, cạo gió như là lương y
    Cũng từ ngày đó trở đi
    Chồng bà ba mới sinh nghi Chí Phèo
    Tránh sao số kiếp bồng đeo
    Mưu sâu đã lập, Chí Phèo bị giam
    Thời gian chừng bảy, tám năm
    Chí Phèo ngồi nuốt hờn căm trong tù...
     
    Chỉnh sửa lần cuối: 16/3/17
    Thiên Quân Vũ, quanguoc1970, THIÊN_VINH12 others thích điều này.
  3. Tào Tháo

    Tào Tháo Đại Gian Thần

    Một ngày Chí bỗng lù lù
    Về quê lúc thụ án tù xong xuôi
    Dáng hình trông rất khác người
    Vừa đi vừa hất hàm cười câng câng
    Cạo đầu trọc, cạo trắng răng
    Ngực phanh trạm trổ, hung hăng cực kỳ
    Hôm sau đã thấy hắn đi
    Rượu ta, thịt chó đến khi ngà ngà
    Hắn cầm chai rượu đến nhà
    Của ông Bá Kiến đề mà chửi nhau
    Không hay Bá Kiến đi đâu
    Bốn bà vợ đẩy đùn nhau tiếp lời
    Ba con chó, một con người
    Ầm ào khắp một vùng trời miền quê
    Dân làng được bữa hả hê
    Họ nghe Chí chửi mà phê vô cùng
    Nửa điên, nửa dở, nửa khùng
    Những lời đến độ tột cùng chua ngoa

    Lúc đầu không thấy ai ra
    Mãi sau mới thấy từ xa Lý Cường
    Là tên lý trưởng tinh tường
    Giống cha vốn cũng khinh thường dân đen
    Sau khi quát nạt một phen
    Lý Cường tát thẳng mặt tên Chí Phèo
    Rồi nghe đấm đá vèo vèo
    Bỗng "choang " một cái, Chí Phèo chuyển tông
    Hắn vừa đập cái chai không
    Mặt cào ăn vạ, máu hồng chảy ra
    Miệng thì vừa thét vừa la
    " Cha con Bá Kiến đâm ta chết rồi "
    Lý Cường chỉ nhếch mép cười
    Hiếu kỳ dân chúng người người tuôn ra

    Lúc đầu Bá Kiến vắng nhà
    Khi về biết chuyện cụ ra quát rằng
    " Các bà vợ chớ lằng nhằng
    Đàn bà nên tránh lăng xăng phiền hà "
    Xong rồi hạ giọng nói là
    " Bà con lối xóm về nhà mình đi "
    Cụ quay sang Chí cười khì
    " Sao anh như thế làm gì khổ ra ? "
    Chí lim dim mắt rên la
    " Tao liều chết với hai cha con mày ! "
    Cụ cười nhạt nhẽo chua cay
    Nhạt nhưng giòn giã và đầy thâm sâu
    Cái cười độc nhất từ lâu
    Không ai có thể tìm đâu sau này
    " Cái anh này nói rõ hay
    Người không phải ngóe , anh say mất rồi !
    Đứng lên vào hẳn nhà thôi
    Tôi pha ấm nước ta ngồi với nhau
    Chuyện này có khó gì đâu
    Chỗ người lớn chuyện với nhau ấy mà
    Anh cùng thằng Cả nhà ta
    Còn là có họ nếu tra kỹ càng "
    Biết gì cái chuyện họ hàng
    Nhưng lòng Chí thấy rõ ràng nguôi ngay
    Cụ liền nháy mắt giả ngây
    Quát thằng con cả " Tội mày đáng toi !
    Vào nhà đun ấm nuớc sôi
    Xong mang ra để tao mời khách ngay "
    Lúc này tuy vẫn còn cay
    Nhưng mà Chí đã bớt say hơn rồi
    Được nghe cụ Bá ngọt lời
    Chí mềm nhũn thấy mình hơi bị liều
    Chí còn nghi ngại một điều
    Cha con Bá Kiến vốn nhiều mưu cao
    Nó lừa thì biết làm sao ?
    Nhưng rồi thầm nhủ phải vào bên trong
    Bí thì rạch mặt cho xong
    Ngay trong nhà nó chứ không sợ gì
    Nhưng mà Chí quá đa nghi
    Những điều hắn sợ rất chi hão huyền
    Chí không hề bị làm phiền
    Mặc dù Cụ Bá có quyền trong tay
    Ai ai cũng biết xưa nay
    Cụ luôn nổi tiếng là tay róc đời...

    Nói về Bá Kiến sinh thời
    Đã làm lý trưởng đến đời thứ ba
    Sau khi kế vị ông, cha
    Đến đời con Cụ là qua bốn đời
    Khôn ngoan, gian xảo tuyệt vời
    Rắn buông, mềm nắn, thức thời biết bao
    Tự thân Cụ hỏi tại sao ?
    Chí Phèo làm thế thằng nào đứng sau ?
    Bây giờ khối kẻ mưu sâu
    Võ biền sẽ dính đòn đau vô cùng
    " Thứ nhất sợ kẻ anh hùng
    Thứ hai sợ kẻ cố cùng liều thân "
    Không khôn sao chức thăng dần
    Để thành đại biểu nhân dân Bắc Kỳ
    Từ ông lý trưởng trở đi
    Làm qua chánh tổng đến khi kì hào
    Cho dù ở chức sắc nào
    Vẫn nguyên bản chất cường hào mà ra

    Vụ thằng Năm Thọ đã qua
    Cụ từng đúc rút được ra rất nhiều
    Nó là một kẻ quá liều
    Từ khi cụ trẻ, mới điều chức thôi
    Cụ lừa được nó tù rồi
    Tưởng rằng sau đó nó thôi về làng
    Một hôm trong lúc vội vàng
    Vác dao nó tới cụ bàng hoàng luôn
    Nó còn nói rõ ngọn nguồn
    Xin tiền xong nó sẽ chuồn đi ngay
    Bằng không ăn nhát dao phay
    Cụ liền đáp ứng nó ngay tức thì
    Thế là biệt tích nó đi
    Nhưng măng lại mọc sau khi tre già
    Thằng Binh Chức lại lò ra
    Thằng này gốc tích vốn là hiền ngoan
    Tuy nhiên lại kém lo toan
    Bị đè đầu cũng chẳng can hệ gì
    Thế là hắn phải ra đi
    Đầu quân làm lính cũng vì bực thôi

    Tưởng hay nhưng lại quá tồi
    Vợ anh ta hóa miếng mồi rõ ngon
    Dù rằng đã có hai con
    Nhưng đôi mắt sắc và còn tươi xinh
    Tội cho cái chị nhà binh !
    Ông đi đánh bạc thấy xinh tạt vào
    Anh trương tuần cũng xáo xào
    Rồi anh hàng xóm cũng nào bỏ qua
    Cả ông đầy tớ đã già
    Đến ông lý trưởng cũng là mon men...
    Tất nhiên cụ Bá không quên
    Dù mình ba vợ vẫn chen nhảy vào
    Cụ hơn bất cứ kẻ nào
    Vì chuyên nhận thực chị vào lĩnh lương
    Phải yêu thì cụ mới thương
    Cụ xơi cả cái gọi hương hoa hồng
    Chị binh chẳng được mấy đồng
    Thêm vài cái kẹo nạ dòng nuôi con...

    Nhưng rồi cho đến một hôm
    Trát trên trao xuống, cụ ôm về làng
    Trát đòi binh Chức quy hàng
    Thế là cụ Bá vội vàng khai man
    Rằng Binh Chức đã biệt tăm
    Không bao giờ hắn về thăm quê nhà
    Vừa hôm trước nói thôi mà
    Hôm sau Chức đã như ma hiện về
    Dẫn theo cả tử lẫn thê
    Cầm dao giết lợn trông ghê vô cùng !
    Chức rằng: " Chẳng giấu gì ông
    Tôi mang trọng án ông không biết mà
    Tôi từng giết chết người ta
    Nếu ông lại bắt, tôi thà chết thôi!
    Vợ con tôi chẳng ai nuôi
    Đằng nào cũng chết thì thôi chết cùng
    Tôi đâm tất cả chết chung
    Xong ông hãy bắt cho đồng tội luôn "
    Bỗng nhiên Cụ Bá bồn chồn
    Nó không chỉ dọa hoảng hồn ta đâu...

    Cũng từ độ ấy về sau
    Cụ luôn báo nó trốn đâu không về
    Nghiễm nhiên Chức sống đề huề
    Bầu đoàn thê tử trên quê hương mình
    Chị binh tuy vẫn còn xinh
    Nhưng không ai dám rập rình như xưa
    Chị tuy bỏ tính mây mưa
    Thế mà Binh Chức vẫn chưa hài lòng
    Một hôm Binh Chức khi không
    Vác dao đến thẳng nhà ông lý già
    Hắn ôn tồn nói thực thà
    " Trước nay tôi gửi về nhà tiền trăm
    Vợ tôi tiêu hết bao lăm ?
    Nó không dám giữ, ông cầm hộ thôi
    Tôi vừa mới trói nó rồi
    Ông sang tính toán hộ tôi mấy đồng
    Lũ con tôi vẫn chờ trông
    Nếu không...chúng nó chẳng xong với mình "
    Cụ liền nhận định tình hình
    Cái từ " chúng nó "có mình ở trong
    Không đưa ắt hẳn không xong
    Cụ bèn nghĩ cách mà không tốn nhiều
    " Túng anh cứ nói một điều
    Chị nhà nếu có trót tiêu đi rồi
    Việc gì cứ phải lôi thôi "
    Nói xong cụ móc túi lôi năm đồng
    Đưa ngay binh Chức cho xong
    Nhận tiền Chức nói " lạy ông" rồi về...
     
    Chỉnh sửa lần cuối: 16/3/17
    Thiên Quân Vũ, quanguoc1970, THIÊN_VINH10 others thích điều này.
  4. Tào Tháo

    Tào Tháo Đại Gian Thần

    Từ ngày binh Chức chết đi
    Cụ nhầm tưởng đã giảm chi khoản tiền
    Nhưng chưa kịp thỏa ước nguyền
    Năm sau thằng Chí đã liền về quê
    Tuy giờ hắn vẫn ngô nghê
    Mà sao cụ Bá vẫn ghê điều này
    Không nên già néo đứt dây
    Càng đè nén lắm càng gây phiền hà
    Mười thằng giống thế đi xa
    Chín thằng quay lại thành ra hung đồ
    Cho nên phải thật mưu mô
    Phải dùng phương pháp ma cô cực kỳ
    Đòi tiền cũng phải chi ly
    Được năm đồng cũng phải chi năm hào
    Ngấm ngầm đẩy nó xuống ao
    Rồi ra tay cứu nó vào là hơn
    Chọn thằng vợ đẹp, con khôn
    Còn đâu cái bọn du côn thì chừa
    Thời này hiếm bọn răng thưa
    Toàn là mồm rộng và thừa sức nhai
    Đảng bè cũng có một vài
    Thường xuyên bóc lột bên ngoài dân đen
    Trong thì chia rẽ thường xuyên
    Kết bè kéo cánh làm tiền nhau thôi
    Thở than chỉ có mà toi
    Nhiều khi cũng phải biết chơi đầu bò
    Kiếm tiền phải biết xin cho
    Dựa vào mỗi thuế sao lo triện đồng...

    Sau lần ăn vạ thành công
    Chí về mà thấy trong lòng hả hê
    Vừa xơi gà, rượu thỏa thê
    Lại thêm tiền thuốc mang về chữa đau
    Hắn cần mua thuốc gì đâu
    Hắn dùng bài thuốc học nhau trong tù
    Rượu thì chỉ mất vài xu
    Ba hôm sau hết, hắn tru tréo rằng:
    " Bán ta chai rượu mụ hàng
    Rồi ta sẽ trả nợ đàng hoàng cho "
    Mụ hàng hơi chút đắn đo
    Chí cầm hộp quẹt định cho một mồi
    Mụ hàng chẳng dám lôi thôi
    " Cháu không chắc lép, vốn hơi ít mà "
    " Mày không ưa nhẹ được à?
    Tối đòi cụ Bá tao ra trả liền..."

    Hắn cầm chai rượu nhấc lên
    Rồi về cái miếu ở triền bờ sông
    Chuối xanh, muối trắng, rượu trong
    Cũng thành bữa nhậu chứ không cần nhiều
    Rượu vào như uống thuốc liều
    Chí say nên mới liêu xiêu nói là:
    " Bây giờ ta phải đến nhà
    Cha con Bá Kiến đề ta đòi tiền "
    Lúc này Cụ Bá đứng hiên
    Từ xa biết chuyện Cụ bèn nói ngay
    " Này anh Chí đến đâu đây ? "
    Chí ta liền trả lời ngay tức thì
    " Dạ thưa ! Lạy cụ con đi
    Đến đây cũng giống mọi khi thôi mà
    Xin thưa cụ một chuyện là
    Từ khi con bước chân ra khỏi tù
    Bên ngoài cuộc sống âm u
    Giờ con lại thích đi tù như xưa
    Nếu sai đất diệt, trời tru
    Nên con xin cụ đi tù được chăng ? "
    Cụ liền trấn áp Chí rằng :
    " Anh này lại có khả năng say rồi "
    Chí bèn móc túi rồi lôi
    Một con dao sắc và rồi nghiến răng :
    " Con thưa thật với cụ rằng
    Không thành con giết vài thằng cho xong
    Rồi đem giải huyện được không ? "
    Cụ cười khanh khách thong dong nói là :
    " Anh là thằng bứa quá mà
    Đâm người chuyện đó đúng là dễ thôi
    Anh đòi Đội Tảo hộ tôi
    Năm mươi đồng hắn nợ rồi tiêu pha
    Anh mong có cửa có nhà
    Thì anh phải giúp cho ta việc này "
    Thực tình Cụ quả cao tay
    Thằng Binh Chức chết, Chí thay thế vào
    Thành công thì tốt biết bao
    Bằng không cũng chẳng làm sao ! Tội gì !

    Chí Phèo lập tức nhận đi
    Chửi từ đầu ngõ đến khi tới nhà
    May mà án chẳng xảy ra
    Vì là Tảo ốm đã ba bốn ngày
    Chí Phèo hú họa gặp may
    Cộng thêm vợ Tảo việc này đã thông
    Ý bà muốn chuyện nhanh xong
    Tiền đâu thấm với lại chồng ốm đau
    Chị liền giải quyết thật mau
    Lấy tiền trả Chí để sau khỏi phiền
    Chí Phèo sung sướng nhận tiền
    Hắn còn khoái chí về liền báo công
    Cụ nghe mà mát mẻ lòng
    Vì rằng Cụ chẳng tốn công sức nhiều
    Cụ cho Chí tất bấy nhiêu
    Nhưng e rằng Chí sẽ tiêu hết tiền
    Năm đồng đưa Chí trước tiên
    Còn đâu cho Chí đất, vườn làm ăn
    Thế là Chí hết khó khăn
    Có nhà, có đất kiếm ăn qua ngày
    Lúc này Chí trẻ lắm thay
    Khoảng hai tám tuổi gì đây thôi mà...
     
    Chỉnh sửa lần cuối: 16/3/17
    Thiên Quân Vũ, quanguoc1970, THIÊN_VINH10 others thích điều này.
  5. Tào Tháo

    Tào Tháo Đại Gian Thần

    Bây giờ Chí đã thành ra
    Một thằng không tuổi nửa ma nửa người
    Mặt thì rạch nát tả tơi
    Như con quỷ dữ hại người xung quanh
    Chí ca một khúc độc hành
    Đó là chửi đổng lúc thành ma men...

    Một hôm khi mặt trăng lên
    Chí nhìn méo mó, đen đen cái gì
    Hắn ta ngặt ngẽo cười phì
    Chính là cái bóng hắn đi lò dò
    Qua nhà tụ Lãng thầy mo
    Đột nhiên Chí nghĩ phải cho lão này
    Bàn chầu đập cái vỡ ngay
    Lão này hoạn lợn kiêm thầy cúng luôn
    Nhưng vì Tụ Lãng ngồi buồn
    Với chai rượu trắng chỉ còn phần ba
    Thế là Chí cũng ngồi la
    Hắn cầm chai rượu rồi hà một hơi
    Hai thằng say rượu cùng cười
    Bỗng dưng tri kỷ thành đôi lạ lùng
    Cả hai tâm đắc vô cùng
    Như chưa từng có bạn chung tửu sầu
    Rượu tàn Tự Lãng gục đầu
    Như cua bò hỏi cách nào đứng lên
    Chí say nhưng chẳng khóc rên
    Thế rồi hắn cũng không quên ra về

    Đêm thanh gió thổi se se
    Vừa đi vừa gãi, Chí về nhà tranh
    Vườn dâu cuộn ánh trăng thanh
    Chuối vườn uốn lượn hứng tình gió lay
    Chí không vào túp lều ngay
    Vì trời nóng bức hắn quay ra vườn
    Đến bờ sông mắt hắn gườm
    Hình như hắn thấy dưới vườn có ai ?
    Đúng rồi ! Quả thật không sai
    Một người phụ nữ đang ngồi tênh hênh
    Tựa lưng gốc chuối chông chênh
    Đôi vai tóc xõa bồng bềnh bên trên
    Đôi chân duỗi thẳng, váy đen
    Yếm đào xộc xệch lộ sườn nây nây
    Chí run và ứa dãi ngay
    Người đàn bà ấy hây hây đến là...

    Nở là tên mụ đàn bà
    Người đần hay cũng gọi là u mê
    Dáng hình mới thật là ghê
    Người ta thường gọi ma chê quỷ hờn
    Mũi to sùi đỏ như son
    Mặt thì chiều rộng lớn hơn chiều dài
    Răng thì vươn cả ra ngoài
    Môi dày, thâm giống như loài trâu toi
    Nở mang cái bệnh dở hơi
    Đó là ân huệ ông trời đã ban
    Nếu không thị sẽ đập tan
    Chiếc gương thứ nhất nếu toan soi mình
    Lại dòng mả hủi khi sinh
    Bao nhiêu cái xấu đều rinh vào người
    Cho nên tuổi quá ba mươi
    Xế chiều mà chẳng có người hợp hôn
    Nửa đời sống kiếp cô đơn
    Họ hàng thân thích chỉ còn người cô
    Sống chung trong mái tranh xô
    Ở ngay vườn chuối bên bờ con đê
    Bà cô mang kiếp làm thuê
    Không chồng sống ở vùng quê rất nghèo....

    Cả làng vốn sợ Chí Phèo
    Nở không sợ Chí phần nhiều vì ngơ
    Cũng vì nhà thị bây giờ
    Sát nhà của Chí bên bờ sông quê
    Lại thêm Chí cũng ít về
    Hắn về chỉ ngủ rồi đi suốt ngày
    Con người quy luật xưa nay
    Thường hiền lành lúc ngủ say trên giường
    Hàng ngày Thị Nở vẫn thường
    Đi qua nhà Chí lối đường ra sông
    Người ta cứ sợ lung tung
    Nở sang nhà hắn lại không sợ gì
    Lúc thì rọi lửa rồi đi
    Lúc xin rượu bóp những khi trở trời
    Nở kinh ngạc bởi mọi người
    Lại ghê hắn thế, rồi cười liêu xiêu...
     
    Chỉnh sửa lần cuối: 16/3/17
    Thiên Quân Vũ, quanguoc1970, THIÊN_VINH9 others thích điều này.
  6. Tào Tháo

    Tào Tháo Đại Gian Thần

    Một hôm khi tắt nắng chiều
    Ánh trăng lại sáng hơn nhiều mọi khi
    Nở ra sông kín nước thì
    Gió như ai quạt hầu vi vu về
    Nở ta nửa tỉnh, nửa mê
    Thị mà buồn ngủ đâu chê chỗ nào
    Mặc cho hậu quả ra sao
    Thị liền cởi áo rồi vào vườn cây
    Tựa người gốc chuối ngủ say
    Chí bèn lén đến ngồi ngay bên sườn
    Nở ta giật thót vì buồn
    Thị kêu hổn hển: " Hãy buông ra này
    Tôi mà kêu toáng là gay "
    Thế nhưng Chí bỗng thét ngay rằng là
    Làng này ngoại có hắn ra
    Xưa nay chẳng có ai la bao giờ
    Chí la làm Nở bất ngờ
    Chỉ riêng lũ chó vu vơ tiếp lời
    Thế rồi Nở cũng bật cười...
    Trời cao chứng giám hai người yêu nhau...

    Sau khi chìm giấc ngủ sâu
    Tỉnh rồi Chí thấy quặn đau ruột già
    Chí nôn như lộn ruột ra
    Nở ta bèn hỏi : " Vào nhà được không ?"
    Thị liền xốc nách, cong mông
    Dìu bằng được Chí vào trong túp lều
    Chí nằm trên cái chõng xiêu
    Ngủ say sưa mặc muỗi kêu vù vù
    Túp lều ẩm thấp âm u
    Nở nằm xuống cạnh rồi thu mình vào
    Thị rằng việc ấy... lạ sao
    Nghĩ hoài thị cứ lăn vào, lăn ra...
    Đến khi ríu rít chim ca
    Cả hai tỉnh giấc đã là gần trưa

    Chí chưa từng hết say sưa
    Cho nên sợ rượu là chưa bao giờ
    Hôm nay chẳng phải tình cờ
    Chí ghê rượu thấy lòng mơ hồ buồn
    Ngoài đường có tiếng con buôn
    Chí nghe cảm nhận nỗi buồn xa xôi
    Hắn từng mơ ước cuộc đời
    Vợ thời dệt vải, chồng thời cày thuê
    Buồn cho kiếp phận tái tê
    Cuộc đời như một cơn mê sắp tàn...
    Đang đà suy nghĩ miên man
    Từ đâu Nở bỗng tay mang cháo vào
    Thị thương người lúc ốm đau
    Huống hồ Chí đã nông sâu vợ chồng
    Thị tìm gạo với nước trong
    Thêm hành đem nấu chín xong mang vào
    Chí ta kinh ngạc làm sao
    Hắn chưa từng được đứa nào đem cho
    Chí bâng khuâng đến bất ngờ
    Nhìn hơi cháo bốc mắt mờ, lệ rơi
    Nở nhìn trộm hắn rồi cười
    Tình yêu biến Nở thành người có duyên
    Chí vừa vui lại vừa buồn
    Phải chăng trong Chí vẫn còn ăn năn ?
    Chí bưng bát cháo lên ăn
    Cháo hành thơm phức khắp căn lều tàn
    Chí ngồi nghĩ cảnh cơ hàn
    Được ăn bát cháo chứa chan bao tình
    Bỗng nhiên Chí tự hỏi mình
    " Bà ba Bá Kiến có tình hay không ?
    Hay bà chỉ muốn thỏa lòng
    Bóp chân cho sướng chứ không yêu gì "
    Bà còn giục hắn : " Bóp đi
    Bóp cao hơn nữa, bóp thì đến nơi
    Tao đâu có phải dở hơi
    Gọi mày đến bóp chân chơi thôi à
    Mày là thằng quá thật thà ! "

    Chí ta thấy nhục hơn là thấy vui
    Nên giờ bát cháo hành thôi
    Chí như đã thấy cuộc đời đáng yêu
    Chí còn cảm nhận một điều
    Hắn thèm lương thiện hơn nhiều khi xưa
    Hắn nhìn thị Nở đong đưa
    " Cứ như này mãi tôi ưa lắm à !"
    Nở ta bạnh cả mũi ra
    Chí liền nói tiếp: " Hay là mình ơi
    Sang nhà tớ ở cho vui "
    Nở lườm một cái sặc mùi tình yêu
    Chí cười rồi lại hỏi liều
    " Nhớ không...đằng ấy...cái điều...đêm qua? "
    Thấy nàng thẹn Chí lân la
    Véo luôn một cái vào da trên đùi
    Giật mình nhưng Nở thấy vui
    Thị kêu choe chóe, Chí bùi ngùi hơn
    Chí vừa véo lại vừa hôn
    Cả hai hòa quyện tâm hồn bên nhau...

    Sáu hôm như thế qua mau
    Gặp cô Nở nói một câu thật thà
    " Cô cho cháu lấy Chí nha ? "
    Lúc đầu thấy thế bà già cười to
    Nhưng rồi bà lại thấy lo
    Vì bà thấy nhục nhã cho nhà bà
    Đời bà bất hạnh đã qua
    Cháu bà đĩ quá khiến bà xót thay
    Đàn ông chết hết rồi đây !
    Sao mà lại lấy thằng này không cha ?
    Mặt cào ăn vạ người ta
    Bà liền xỉa xói như là mắm chua
    Nở ta chẳng biết phân bua
    Chỉ thêm bực bội vì thua bà già
    Thị bèn vội vã sang nhà
    Của người nhân ngãi để mà trút cơn
    Chí đang uống rượu giải buồn
    Nở sang bị Chí chửi luôn một hồi
    Nở ta thấy tức quá rồi
    Trút vào mặt Chí nguyên lời bà cô
    Xong rồi xẹp cái mũi to
    Nở liền ngoáy đít lò dò về ngay
    Mặc cho Chí cố kéo tay
    Chí bèn dở lại bài say hôm nào
    Lấy hòn gạch định đập đầu
    Nhưng rồi Chí lại sợ đau thân mình
    Nghĩ mình đã bị phụ tình
    Phải sang con Nở hành hình nó thôi
    Chí như con thú say mồi
    Hắn tu thêm rượu xong rồi mới đi
    " Phải đâm nó " Chí khắc ghi
    Ai dè Chí lại bước đi quá đà
    Tuy nhà thị Nở không xa
    Nhưng vì say rượu Chí ta nhầm đường...
     
    Chỉnh sửa lần cuối: 16/3/17
    Thiên Quân Vũ, quanguoc1970, THIÊN_VINH8 others thích điều này.
  7. Tào Tháo

    Tào Tháo Đại Gian Thần

    Lúc này cụ Bá nằm giường
    Chí không hề biết cụ đương bực mình
    Bà Tư của cụ đa tình
    Nhìn ai bà cũng nhoẻn xinh nụ cười
    Long lanh như tuổi đôi mươi
    Hây hây đôi má, dáng người thon thon
    Vì bà Tư vẫn còn son
    Nên nhiều trai trẻ vẫn còn đong đưa
    Chí vừa đến chửa kịp thưa
    Cụ đà móc túi rồi đưa năm hào
    Thế rồi cụ cất giọng cao
    Nhà tôi là cái kho sao Chí Phèo ?
    Tiền đâu có phải bọt bèo
    Cầm đi rồi cút !" Chí Phèo nổi điên
    " Tao đâu có đến vì tiền "
    Tưởng rằng Chí chỉ xỏ xiên lúc đầu
    Cụ liền dịu giọng một câu
    " Thôi cầm lấy vậy, tôi đâu còn tiền "
    Chí Phèo càng nổi cơn điên
    " Ô hay ! Tao đếch đòi tiền nghe chưa "
    " Anh cần gì để tôi đưa ?"
    Chí ta dõng dạc " Tôi thưa ông rằng
    Cho tôi lương thiện được chăng ?!"
    Bá cười: " Lương thiện tôi đang rất cần "
    Nhưng mà Chí lại phân vân
    Hai từ lương thiện mình cần ai cho ?
    Chí sờ mặt sẹo đắn đo
    Chỉ còn một cách là cho cái này...

    Chí cầm dao sắc trong tay
    Nhằm người Bá Kiến chém ngay một lèo
    Bá thì chỉ một tiếng kêu
    Đã thành cái xác hồn siêu phách rời
    Thế rồi Chí cũng hết đời
    Vung dao cắt cổ máu thời tuôn ra...
    Cả hai đã hóa thành ma
    Dân làng bàn tán vào ra rất nhiều
    Kẻ thì mừng rỡ bao nhiêu
    Người thì nói thế là điều tất nhiên
    Hỏi thăm là cái trước tiên
    Sau là khiêu khích cái tên Lý Cường
    Cái mồm Đội Tảo toang toang
    Không cần kín đáo nói năng khề khà
    " Thằng cha đã biến thành ma
    Thằng con ắt được người ta cho bùn "
    Có người nói giọng rất buồn
    " Tre già măng lại mọc luôn ấy mà "

    Bà cô thị Nở thì ra
    Răn đe đay nghiến: " Phúc ba đời mày "
    Nở ta vội nói lảng ngay
    Nhưng lòng trộm nghĩ thằng này hiền khô
    Đoạn nhìn xuống bụng rồi lo
    Chẳng may...nói dại bụng to thì phiền
    Đột nhiên thị nghĩ liên miên
    Cái lò gạch cũ cũng liền hiện ra.

    Cá nhân Tháo cho rằng Chí Phèo là con của Bá Kiến, đôi khi cũng muốn dựng cụ Nam Cao dậy để hỏi cho rõ ngọn ngành mà không làm được ... Thôi thì làm tạm bài thơ :

    " Đôi lời nhắn nhủ với cụ Nam
    Cao , thấp, dọc ngang được rõ ràng
    Rằng Chí có phải con thằng Bá ?
    Nhân quả tròn rồi chớ mở ra ! ".
     
    Chỉnh sửa lần cuối: 16/3/17
    Thiên Quân Vũ, quanguoc1970, THIÊN_VINH13 others thích điều này.
  8. Dấu_Ấn29

    Dấu_Ấn29 Chánh tổng

    Hai ngón thơ thì 1 vài câu thui đằng này Bác chơi luôn nửa quyển rồi còn j đọc mà lóa cả mắt
     
    THIÊN_VINH, Tiêu Dao Hội, pdhien6 others thích điều này.
  9. maithuyanh02051

    maithuyanh02051 Phó Bang Chủ Tiêu Dao Hội

    Người xưa thường nói, đừng ''trông mặt mà bắt hình dong''. Người thức thời phải nhìn vào cách cư xử để đánh giá con người, chứ đừng nhìn vào vẻ bề ngoài.
    - Bạn có thể THIẾU TIỀN, nhưng không được THIẾU ĐỨC.
    - Bạn có thể THẤT NGÔN, nhưng không được THẤT TÍN.
    - Bạn có thể NGÃ XUỐNG, nhưng không được QUỲ XUỐNG.
    - Bạn có thể CẦU DANH, nhưng không được ĐẠO DANH.
    - Bạn có thể SUY SỤP, nhưng không được BIẾN CHẤT.
    - Bạn có thể BUÔNG LỎNG, nhưng không được BUÔNG THẢ.
    - Bạn có thể LÃNG MẠN, nhưng không được SÀM SỠ.
    - Bạn có thể HƯ VINH, nhưng không được GIẢ DỐI.
    - Bạn có thể BÌNH THƯỜNG, nhưng không được TẦM THƯỜNG
     
  10. maithuyanh02051

    maithuyanh02051 Phó Bang Chủ Tiêu Dao Hội

    Gieo Mầm Xanh

    Khi tôi gieo xuống đất những mầm xanh
    Tôi không mong được một mùa sai trái
    Tôi chỉ mong cây vươn mình xanh mãi
    Và mong sao hoa nở ngát hương đời

    Khi tôi gieo việc thiện ở muôn nơi
    Tôi không mong sẽ có người đáp lại
    Hạnh phúc là cho để lòng mình êm ái
    Tâm bình yên không vướng bận ưu phiền

    Khi gieo vào cuộc sống nỗi niềm riêng
    Tôi không muốn nhận được lòng thương hại
    Tôi chỉ mong trên đường xa vạn ngãi
    Đừng ai đi theo những bước chân mình

    Khi gieo vào trong đáy mắt lung linh
    Một niềm tin và tình yêu chân thật
    Mong người tin đừng bao giờ đánh mất
    Để môi xin luôn nở mãi nụ cười

    Khi gieo vào nhân thế những niềm vui
    Tôi sẽ nhận những tiếng cười đáp lại
    Tất cả sẽ trôi đi không gì là mãi mãi
    Ngàn yêu thương xin gửi lại cho đời.
     
  11. Núi cao không phải là thiêng
    Núi thiêng là bởi thần tiên non bồng
    Biển thiêng là bởi có rồng
    Người cao bởi Đức chứ không bởi người.
     
    Thiên Quân Vũ, quanguoc1970, THIÊN_VINH12 others thích điều này.
  12. lamtythoi

    lamtythoi Chánh tổng



    - Bạn có thể THẤT NGÔN, nhưng không được THẤT TÍN.
    Bạn có thể THẤT NGÔN nhưng vẫn được BÁT CÚ ...;)) ;)) ;))
     
    Chỉnh sửa lần cuối: 17/3/17
  13. Lò Thị Gạch

    Lò Thị Gạch Dân đen

    Chú Tào a man cũng yêu thơ và yêu văn học nhỉ.
    Chí Phèo được coi là 1 tác phẩm tiêu biểu của văn học cận đại Việt Nam. VHVN có 2 nhà văn xuất sắc nhất là Nguyễn Tuân và Nam Cao thì chú thích cả, thế mới lạ.
     
    Chỉnh sửa lần cuối: 20/3/17
  14. Tào Tháo

    Tào Tháo Đại Gian Thần

    Chuyện kể về một anh SV người Hungary sang VN làm nghiên cứu sinh môn tiếng Việt. Cuối đợt nghiên cứu Trường ĐHQG mới tổ chức kỳ thi khảo sát trình độ. Đề là : Anh chị giải thích câu ca dao :

    " Gió đưa cành Trúc la đà
    Tiếng chuông Thiên mụ canh gà Thọ xương
    "

    Đọc xong đề anh SV nghĩ là không khó lắm nhất là anh có đem theo cả từ điển. Sau khi nhiên cứu chảy cả nước mắt xem ra anh đã tường tận nhiều điều : Gió đưa cành trúc ắt hẳn phải có gió to ý hẳn là có bão. Với từ " la " anh phân vân giữa 2 cách hiểu "la" là sự kết hợp giữa lừa và ngựa, " la " anh đoán rằng đã in sai phải là " lao " mới đúng, và anh chọn cách này. " Đà " là thanh tà vẹt để tàu có thể chuyển động trên đó. Thiên mụ , đàn bà ý là vợ trời. Thọ , là lâu, ý là nhiều lần... Và cuối cùng anh cho ra đời một sản phẩm bất hủ :

    " Trời nổi cơn bão lớn
    Lao xuống tà vẹt đường
    Vợ trời đánh một tiếng chuông
    Canh gà húp vội hóc xương mấy lần
    ".#-o#-o#-o
     
    ngonhatlam09, quanguoc1970, THIÊN_VINH12 others thích điều này.
  15. maithuyanh02051

    maithuyanh02051 Phó Bang Chủ Tiêu Dao Hội

    LỤC BÁT THƠ

    Thu về nhặt chút nắng ngơ
    Vịn câu lục bát giăng thơ giữa đời
    Mây ngàn, gió núi, tình lơi
    Sông xanh, biển biếc, lá rơi,sương mù
    Dập dìu trầm bổng như ru
    Say câu sáu tám, trăng lu mái đình
    Bắc cầu câu lục xinh xinh
    Vắt ngang câu bát dập dềnh đò đưa
    Anh về nối lại tình xưa
    Nhớ câu lục bát em vừa đi ngang
    Lỡ duyên con chữ bẽ bàng
    Bến mơ thuyền đã quá giang mất rồi
    Ngỡ ngàng hẻo hắt mình tôi
    Bẻ câu thơ cũ bồi hồi chênh chao
    Mưa giông, biển động sóng gào
    Lời yêu gãy vụn, sóng trào tim côi.
    Chớm thu lòng dạ bồi hồi.
    Vầng trăng xẻ nửa, ai ngồi ngẩn ngơ.
    Câu lục dang dở vần thơ.
    Câu bát làm vỡ giấc mơ nửa chừng.
    Sông xanh, biển biếc trập trùng.
    Thuyền ai rời bến lạnh lùng đơn côi.
    Sóng xô giông bão tả tơi.
    Câu thơ lục bát nửa đời ăn sâu.
     
  16. dangbotot

    dangbotot Tiêu Dao Hội

    Dear all,
    Từ buổi gặp nhau ra vào ngày ra mắt Tiêu Dao hội, đến nay cũng được một thời gian rồi mà em vẫn ngại quá. Buổi đầu gặp gỡ mọi người mà lại quắc cần câu chẳng ra làm sao. :">:">:">
    Cho em một lần nữa được cám ơn tình cảm của tất cả anh chị em Tiêu Dao và các chú bác trưởng lão ở Sân Đình.. đặc biệt là bạn @doi_la_the_thoi và anh @ANH HYE cũng như bạn Nghé và Mạnh Đức đã không trách cứ lại còn hỏi thăm em khi đã về đến nhà. ^:)^^:)^^:)^
    Để góp vui vào mảnh vườn thơ ca của Hội, em đành lấy cái cảm xúc của những ngày tươi trẻ và chan chứa nhất.. Cho đến nay nó cũng chưa được đặt tên và cũng chưa từng được gửi đến người cần nhận.
    Ôi, một thời để yêu - một thời để nhớ... một dại khờ- một tôi!

    Tôi lặng im trong nắng
    Đi dưới những hàng me,
    Một con đường ngay ngắn
    Là lối xưa ta về.

    Nay cùng một lối về
    Vẫn đường với hàng me.
    Sao bước chân nặng trĩu?
    Không có người cùng đi.

    Trên con đường quen thuộc,
    Gót chân nhỏ xưa đâu?
    Đôi mắt không buồn ngắm
    Trời đất xanh một màu.

    Giờ em đang ở đâu?
    Trên con đường nào đó.
    Có còn nhớ lối nhỏ,
    Hai ta từng sánh vai.

    Hay bây giờ em đã
    Có người mới đi cùng.
    Không còn nhớ lối cũ
    Của một thời mênh mông./.

    Summer ‘96
    me phuong.
     
    Chỉnh sửa lần cuối: 31/3/17
  17. maithuyanh02051

    maithuyanh02051 Phó Bang Chủ Tiêu Dao Hội

    XUÂN ĐI

    Vừa qua đợt rét nàng Bân
    Chiều nay nắng nhẹ bần thần trên sông
    Lững lờ con nước xuôi dòng
    Xa xa lũ én vừa thong dong rời
    Hình như Hạ cũng gần nơi
    Cho hương nồm thoảng đưa lời nỉ non
    Câu thương nhớ dẫu đá mòn
    Cả lời than bởi héo hon nhớ người
    Hòa vào ngọn gió mồ côi
    Như lòng mở nhạc gửi vời vợi đâu
    Hoàng hôn phủ tím sắc màu
    Xuân đi ! Chợt thấy nao nao nhớ sầu...
     
  18. maithuyanh02051

    maithuyanh02051 Phó Bang Chủ Tiêu Dao Hội

    GỬI NGƯỜI THƯƠNG !

    Bài thơ tình em viết tặng người thương
    Sau những tháng ngày yêu thương rất thật
    Của con tim dại khờ và chân chất
    Chỉ biết yêu, nỗi được mất chẳng màng
    Yêu thật nhiều thành lắm nỗi đa mang
    Rồi day dứt bởi sóng tràn dâu bể
    Chẳng biết sao lại yêu người đến thế
    Ngày tháng qua hóa chẳng dễ rời xa
    Một trái tim chỉ biết nói thật thà
    Nó run rẩy giữ bao la thế giới
    Trong sâu thẳm có ngàn điều muốn nói
    Cả khát khao, cả nông nổi tình đời
    Cứ lặng thầm , câm nín đợi hoài thôi
    Và nỗi nhớ cũng bồi hồi dâng cạn
    Tình trao đi gió đưa miền xa vắng
    Chỉ buồn thương trong lẳng lặng riêng mình
    Tim thổn thức giữa cuộc tình mơ mộng
    Lại nghẹn ngào câu chữ gửi người thương !
     
  19. Doanh Muội

    Doanh Muội Chánh tổng

    Đến bên Em hãy chân tình Anh nhé
    Đừng trăng hoa cũng đừng có lả lơi
    Bởi khi Em đã mở trái tim rồi
    Sẽ trao Anh một mối tình nồng thắm !

    Đến bên Em Anh cũng đừng im lặng
    Những lời yêu Anh cứ việc tỏ bày
    Trái tim Em nguội lạnh bấy lâu nay
    Sẽ dần ấm khi có Anh bên cạnh !

    Đến bên Em trời cuối đông chẳng lạnh
    Bởi vòng tay Anh đã sưởi ấm rồi
    Hơi ấm làm tim nhanh nhịp gấp đôi
    Một cảm xúc trào dâng lòng bối rối.

    Trái tim Em dường như đang mở lối
    Đón tình Anh để cảm xúc thăng hoa
    Để tình kia luôn thắm sắc mặn mà
    Để hạnh phúc ban ta nhiều hơn nữa .!
     
    Thiên Quân Vũ, Mod04, THIÊN_VINH9 others thích điều này.
  20. maithuyanh02051

    maithuyanh02051 Phó Bang Chủ Tiêu Dao Hội

    NGÀY MỚI YÊU THƯƠNG ....

    Đón chào ngày mới yêu thương
    Xin gửi tới bạn, muôn đường bình yên
    Lời thơ gửi tới bạn hiền...
    Kèm theo câu chúc, an nhiên nhé người
    Trên môi luôn nở nụ cười...
    Ắt là hạnh phúc, vui tươi đong đầy
    Chúc cho ngày mới đắm say
    Anh em bạn hữu sum vầy trang thơ !