Khoảng trời riêng

Thảo luận trong 'Hoạt động ngoại tuyến' bắt đầu bởi Hoahongvang15_12, 14/4/13.

  1. bekho325

    bekho325 Dân đen

    EM NHỚ ANH VÔ CÙNG ...

    Hà Nội mùa này vắng những cơn mưa
    Cái rét đầu đông giật mình bật khóc
    Hoa sữa thôi rơi mỗi chiều tan học
    Cổ Ngư xưa lặng lẽ dấu chân buồn...
    Trúc Bạch giận hờn phía cuối hoàng hôn
    Để con nước thả trôi câu lục bát
    Quán cóc liêu xiêu dăm ba tiếng nhạc
    Phía Hồ Tây vọng lại một câu Kiều...
    Hà Nội trời buồn nhớ mắt người yêu
    Nhớ góc phố, hàng me kỷ niệm
    Nhớ buổi chia tay mắt đầy hoa tím
    Ngõ hoa giờ hút dấu gót hài xưa...
    Hà Nội mùa này nhớ những cơn mưa…
    FB_IMG_1613711799254.
     
    lamtythoiMod01 thích điều này.
  2. bekho325

    bekho325 Dân đen

    Muộn Màng Là Từ Lúc

     
    Chỉnh sửa lần cuối: 25/2/21
  3. maidep

    maidep Chánh tổng

    Anh!
    Tháng ba rồi, mình cùng về quê mẹ đi anh
    Đừng lỗi hẹn nhau để câu thơ em vùng vằng hờn trách
    Tháng ba buồn trút rưng rưng lên mắt nắng
    Mộc miên quê nhà day dứt một trời thương.
    Nội cõng thời gian oằn gấp khúc những con đường
    Tuổi thơ níu ngực con vết chân mẹ bấu trượt trơn ngày mưa gió
    Cọc cạch tiếng xe cha ra đồng thăm lúa
    Tháng ba reo tiếng cười... thổi cánh diều vi vút rong chơi.
    Mình về quê mẹ đi anh, tháng ba đã sang rồi
    Anh còn ngần ngại điều gì mà chưa cùng em chung bước
    Quê mẹ bây giờ chẳng lênh đênh ba mùa nước
    Dù vẫn nghèo nhưng luôn chan chứa thương yêu.
    Về đi anh, chúng mình sẽ dựa vai nhau nghiêng bóng nắng chiều
    Sải đôi chân cho cỏ may găm kín tình câu hứa
    Con đê làng đổ ánh hoàng hôn tím trời nỗi nhớ
    Cỏ thẹn cúi đầu làm rối vạt sông quê.
    Về đi anh, em sẽ đưa anh ra vườn sau những trận mưa
    Hít hà hương bưởi thuở trinh nguyên thiếu nữ
    Xòe bàn tay hứng giọt tháng ba qua kẽ lá
    Cái ôm bỗng ngọt ngào làm ấm nóng thịt da.
    Về đi anh, chúng mình cùng thưa với mẹ cha
    Cùng thắp tuần hương cúi đầu xin Tiên Tổ
    Cho gắn bó yêu thương tới kiệt cùng duyên nợ
    Cho sóng gió ngoài kia dừng lại nơi cánh cửa lúc bão dông.
    Về đi anh, cho kịp rét nàng Bân
    Nhen bếp lửa hồng, nướng củ khoai mùa giáp hạt
    Anh sẽ thương hơn cả lời ru câu hát
    Mẹ rút ruột gan mình nuôi lớn giấc mơ em...
    Về thôi anh, bông gạo giữa đồng đã thắp đuốc thâu đêm
    Cha đỏ mắt ngóng trông đứa con xa còn vụng dại
    Chúng mình yêu... yêu luôn cả lối đi về xa ngái
    Yêu tháng ba này... yêu da diết tháng ba xưa./ 156064974_2826258640959706_1392945357824936169_n.
     
    bến đò xưaMod01 thích điều này.