[Chắn - Express] Blog sân đình

Thảo luận trong 'Góc lưu niệm - Giải trí' bắt đầu bởi khuongtunha, 7/2/12.

  1. Bỏ qua thông báo này (sẽ không bao giờ được hiển thị nữa, dù bạn đăng xuất/ đăng nhập lại)
  2. Bỏ qua thông báo này (sẽ không bao giờ được hiển thị nữa, dù bạn đăng xuất/ đăng nhập lại)
  3. Ấm Áp Mùa Đông 2020: Nối vòng tay lớn!

    Từ ngày 01/12/2020 đến 31/12/2020. Mục tiêu: 0

    Đã có 0 người ủng hộ. Số tiền nhận được là 0

    0
    Bỏ qua thông báo này (sẽ không bao giờ được hiển thị nữa, dù bạn đăng xuất/ đăng nhập lại)
Bỏ qua thông báo này (sẽ không bao giờ được hiển thị nữa, dù bạn đăng xuất/ đăng nhập lại)
  1. Tăng Thanh Hà

    Tăng Thanh Hà Lão làng

    :-O:-/Ơ! SAO MẶC CHẲNG GIỐNG TUI VẬY? KHÔNG THẤY GÌ CẢ :">.
    =))
     
    kiemhoi1965 thích điều này.
  2. khuongtunha02

    khuongtunha02 Lý trưởng

    Tổ quốc nhìn từ biển.


    Nếu Tổ quốc đang bão giông từ biển
    Có một phần máu thịt ở Hoàng Sa
    Ngàn năm trước con theo cha xuống biển
    Mẹ lên rừng thương nhớ mãi Trường Sa
    Đất Tổ quốc khi chập chờn bóng giặc
    Các con nằm thao thức phía Trường Sơn
    Biển Tổ quốc chưa một ngày yên ả
    Biển cần lao như áo mẹ bạc sờn
    Nếu Tổ quốc hôm nay nhìn từ biển
    Mẹ Âu Cơ hẳn không thể yên lòng
    Sóng lớp lớp đè lên thềm lục địa
    Trong hồn người có ngọn sóng nào không
    Nếu Tổ quốc nhìn từ bao quần đảo
    Lạc Long cha nay chưa thấy trở về
    Lời cha dặn phải giữ từng thước đất
    Máu xương này con cháu vẫn nhớ ghi
    Đêm trằn trọc nỗi mưa nguồn chớp bể
    Thương Lý Sơn đảo khuất giữa mây mù
    Thương Cồn Cỏ gối đầu lên sóng dữ
    Thương Hòn Mê bão tố phía âm u
    Nếu Tổ quốc nhìn từ bao thương tích
    Những đau thương trận mạc đã qua rồi
    Bao dáng núi còn mang hình góa phụ
    Vọng phu buồn vẫn dỗ trẻ, ru nôi
    Nếu Tổ quốc nhìn từ bao hiểm họa
    Đã mười lần giặc đến tự biển Đông
    Những ngọn sóng hóa Bạch Đằng cảm tử
    Lũ Thoát Hoan bạc tóc khiếp trống đồng
    Thương đất nước trên ba ngàn hòn đảo
    Suốt ngàn năm bóng giặc vẫn chập chờn
    Máu đã đổ ở Trường Sa ngày ấy
    Bạn tôi nằm dưới sóng mặn vùi thân
    Nếu Tổ quốc neo mình đầu sóng cả
    Những chàng trai ra đảo đã quên mình
    Một sắc chỉ về Hoàng Sa thuở trước
    Còn truyền đời con cháu mãi đinh ninh
    Nếu Tổ quốc nhìn từ bao mất mát
    Máu xương kia dằng dặc suốt ngàn đời
    Hồn dân tộc ngàn năm không chịu khuất
    Dáng con tàu vẫn hướng mãi ra khơi.
    (NVC)
     
    Tăng Thanh Hà thích điều này.
  3. Tăng Thanh Hà

    Tăng Thanh Hà Lão làng

    :DVUI NÒNG RỊCH GIA TIẾNG VIỆT: N=? V=? C=?
    [-O< ĐẠI XÁ CHO CHÚNG SINH HAM VUI!
    SÁT THÁT\m/
     
  4. Tăng Thanh Hà

    Tăng Thanh Hà Lão làng

    TÍCH XƯA LOẠN ĐOÁN
    :D Hình như có tích xưa, kể rằng:
    Năm 207 (sau SCN), sau khi đánh thắng liên minh Viên Thiệu - Lưu Bị, Tào Tháo đã giành được sự thống lĩnh đối với miền đồng bằng Hoa Bắc gồm các tỉnh như Liêu Ninh, Sơn Tây, Nội Mông và Bắc Kinh ngày nay.
    Năm 208, Tào Tháo đưa quân về phía nam với ý định nhanh chóng thống nhất đế chế, mở rộng hàng rào vườn của nhà Hán bao gồm cả Giao Châu.
    Tuy nhiên mộng của Tào Tháo không thành do sự cự chiến của Lưu Bị, Tôn Quyền nên cuối cùng Tháo đành phải lui quân phương Bắc chia 3 thiên hạ với họ Lưu, họ Ngô, do đó thời điểm này Giao Châu không bị nấu cơm dâng Tào Tháo #:-S !
    Khi tới Giao Châu và nghỉ lại một đêm, sáng hôm sau lui binh về Hứa Đô, trước khi lên ngựa Tháo gọi bọn Tuân Úc lại và nói: ta nay chưa cần dùng đất phương Nam này vội, nay lui quân về coi tình thế, nhưng bọn ngươi phải nhớ giùm ta một điều là Ta đã gửi người của ta ở lại phương này, sau này có việc cần dùng tới thì các ngươi liệu đó mà bàn tính :-"!
    Bọn Tuân úc nghe rồi quay ra cúng Tháo lui quân:-SS!




    Từ đó đến nay (208 - 2012) đã là 1804 năm có lẻ. Tính bình quân với 20 năm cho ra đời 1 thế hệ thì đến khi Chắn Thủ TÀO DUY MỘT bước chân vào Sân Đình có lẽ cũng đã là đời thứ 90 hay 91 rùi đó nhỉ \m/.


    :D Hết tích!


    O-CE?
















    Kính!






    :-??
     
    khuongtunha thích điều này.
  5. khuongtunha

    khuongtunha Nghề chơi cũng lắm công phu!

    (TTH); Hà tê tê quả là lắm truyện, mà cả thơ lẫn truyện đều hay cả.\m/
     
  6. Tào 1

    Tào 1 Chắn hội Hà Nội

    Cuộc sống như một ván cờ!

    Con Hậu bực bội nói với con Vua: "Này, tại sao tôi là người có quyền lực cao nhất ở đây, nhưng lũ quan lính kia lại cứ lăng xăng bảo vệ ông mà không thèm bảo vệ tôi thế hở?".

    Vua trả lời: "Trời ạ, khổ bà quá, bà vừa phải thôi, thì bà cũng thấy rồi đó, bà là người có quyền lực nhất ở đây chứ có phải tôi đâu? Bà gần như muốn đi đâu thì đi, trong khi tôi mỗi lần chỉ được nhích có một bước. Mà đường đường mang danh nhà vua, không có quyền lực thì ít nhất cũng phải được bảo vệ chứ! Mất tôi rồi thì coi như rắn mất đầu, trò chơi kết thúc mà!".

    Nghe thấy Vua và Hoàng hậu nói chuyện thế, con xe cũng quay sang con tượng: "Ờ, mà phải rồi, nghe hoàng hậu nói thế, tui cũng nghĩ sao tui với ông không hơn nhau cấp bậc là mấy, mà sao ông được đi đường xéo, còn tui chỉ được đi đường thẳng vậy? Thật không công bằng, tui khoái đi đường xéo hơn!".

    Tượng nhếch mắt: "Cũng không công bằng cho tui vậy! Tui thì cũng chỉ đi đường xéo được thôi, có đi được đường thẳng đâu, hay ho gì? Ông cứ làm như tui đi được như Hoàng Hậu không bằng!".

    Tới Mã khịt mũi: "Tụi bay thôi đi. Tụi bay được đi đàng hoàng vậy là sướng lắm rồi. Như tao lúc nào cũng phải canh đúng chữ L mà đi. Mệt thấy mồ, sao không tội nghiệp tao?".

    Xe và tượng cùng nhau lườm bọn Mã: "Mày là cái đứa duy nhất được nhảy qua đầu người ta, kể cả tụi tao, còn đòi gì nữa! Đúng là không biết điều!"

    Một con Tốt chịu hết nổi lên tiếng: "Mấy chú bác im đi cho các con nhờ. Bọn tui mới là những đứa thiệt thòi nhất đây nè! Đi thì cũng chỉ đi được có một hai bước về phía trước, đã vậy nhưng còn chả được ăn cái đứa đứng ngay trước mặt mình! Tức chết được! Mấy người thì cứ thay nhau mà được ăn quân địch, còn bọn tui thì cứ thay nhau bị đem ra làm vật hy sinh cho quân địch ăn. Đúng là thật không công bằng cho tụi này tí nào!"

    Mấy con Tốt kia nghe vậy đều đồng tình: "Phải đó, phải đó!". Bọn kia bắt đầu cãi lại: "Tụi này cũng bị hy sinh vậy! Mà mấy con Tốt của tụi bay là đông nhất rồi còn gì nữa! Đông nhất mà giá trị thấp nhất thì bị đem ra hy sinh trước là phải rồi!" Thế là cả đám quân cờ nhốn nháo, cãi vã lộn xộn cả lên.

    Cái bàn cờ nãy giờ nhẫn nhịn lắng nghe bọn quân cờ cãi nhau trên... mặt của mình, bây giờ ngáp một cái chán chường, rồi thở dài lên tiếng:

    - Đúng là một lũ ngốc nghếch! Mỗi đứa tụi bây đều có một đặc tính riêng. Không ai trong tụi bây hoàn hảo hết, nhưng nếu chỉ cần thiếu một đứa thôi thì cái bàn cờ này sẽ không hoàn thiện! Tụi bây sinh ra là để đi những bước riêng của mình, để biết tận dụng thế mạnh của mình trong mỗi ván cờ, chứ không phải để ghen tỵ với cái lợi của người khác mà không thấy được cái tốt của chính mình.

    Trong ván cờ nào cũng sẽ có những sự hy sinh, và những sự hy sinh ấy đều có mục đích. Vấn đề là sự hy sinh ấy được quyết định bởi một tay biết chơi cờ hay một tay không biết chơi cờ, và cái mục đích của nó có đáng hay không thôi. Nếu nó đáng, thì đằng sau một sự hy sinh là một mất mát và một thành quả, còn nếu nó không đáng thì sau sự hy sinh đó chỉ là một mất mát.

    Một tay cờ giỏi thì biết cái gì đáng giá để giữ lại và cái gì đáng phải hy sinh để đạt được một cái khác đáng hơn. Một tay cờ tồi thì đánh mất những quân cờ giá trị của mình mà không hề hay biết, bởi quá bận rộn nhắm đuổi con Vua của đối phương. Mất và được, đó là quy luật của trò chơi. Nhưng mỗi tụi bây đều là một phần của một bàn cờ hoàn chỉnh, và những bước đi của tụi bây đều là một phần của những ván cờ thú vị. Đó là sự hoàn hảo của cái không hoàn hảo.

    Bàn vừa nói xong, bỗng nhiên cả đám nghe Vua gằn giọng, với bộ mặt... của một người mới ngủ dậy: "Cãi xong chưa? Tụi nó chiếu tướng tao rồi kìa! Sướng nhá!"...

    (Nguồn)
    life-chess.
     
    mod09 thích điều này.
  7. Tào 1

    Tào 1 Chắn hội Hà Nội

    ANTĐ - 300km của nghị lực và hy vọng!

    Đó là những vòng xe thẫm mồ hôi trên một con đường dài đầy khó khăn, vất vả nhưng ngập tràn tình người của cậu học sinh nghèo Nguyễn Văn Thuận (Yên Thành, Nghệ An) để theo đuổi niềm đam mê được học tập, ước mơ giảng đường. Hành trình ấy đã viết nên một câu chuyện cảm động về niềm tin và lòng yêu thương.
    [​IMG]
    Thí sinh Nguyễn Văn Thuận xem lại bài sau khi thi xong môn hóa, môn cuối cùng trong kỳ thi

    Cuộc “Hành quân dã chiến” và những “kế hoạch” không thành


    Sáng 3-7, trên Quốc lộ 1A (đoạn thuộc thôn Yên Phú, xã Liên Ninh, huyện Thanh Trì, Hà Nội) có một cậu thanh niên đi xe đạp, mặt tái đi vì mệt mỏi vào xin nước uống và ngồi nghỉ nhờ ở nhà dân ven đường. “Sắp đến nơi rồi, cố lên!”, Thuận tự nhủ… Xét ở tiêu chí về thể lực, có lẽ Nguyễn Văn Thuận hoàn toàn có thể được tuyển thẳng vào trường Sỹ quan Lục quân I (nơi em đăng ký dự thi). Xuất phát ở quê (huyện Yên Thành, Nghệ An) từ 1h trưa, đến 9h30 sáng hôm sau Thuận đã đến huyện Thanh Trì, Hà Nội. 300km đạp xe với chỉ một chai nước và vài cái bánh mỳ không. Lúc mệt thì dắt, đỡ mệt lại đạp. 30.000 đồng tiền dành dụm khi mang đi, đến Hà Nội vẫn còn tận… 10.000 đồng cho 2 ngày rưỡi ăn ở và lượt đi về. Trên đường đi, Thuận còn vạch sẵn một kế hoạch “tác chiến” rất cụ thể về nơi ăn, chốn ở khi đi thi tại Hà Nội. Rất đơn giản, ăn vẫn là bánh mỳ không, nước lọc uống hết thì xin, ở thì nếu có đình chùa nào gần điểm thi thì xin ngủ nhờ, không có thì ngay cổng trường thi, dưới cột đèn cao áp cũng là tốt lắm rồi.

    Thế nhưng “kế hoạch” đó đã không thành. “Sáng hôm đó, khi xuống địa bàn, gặp trường hợp của Thuận, biết hoàn cảnh và cuộc “hành quân dã chiến” của em, tôi quyết định sẽ giúp đỡ ngay để Thuận có thể đến địa điểm thi tận huyện Thạch Thất cho kịp giờ”, Đại uý Nguyễn Quốc Khánh, Công an phụ trách xã Liên Ninh (CAH Thanh Trì) cho biết. Được sự giúp đỡ tận tình của bà con và đặc biệt là đồng chí Trần Trọng Dực, Ủy viên Thường vụ Thành ủy, Trưởng ban Kiểm tra Thành ủy Hà Nội là một người dân xã Liên Ninh, nên hai đêm qua Thuận được ăn nghỉ trong phòng trọ đàng hoàng. Chắc chắn đó là những giấc ngủ mà Thuận không thể nào quên. “Em quá may mắn khi gặp được bác Dực, chú Khánh, và cả những người mà em còn chưa biết tên trên đường em ra thi. Không có các bác, các cô, các chú cũng chẳng biết em còn sức mà làm bài nữa không”, Thuận cảm động khi nhớ lại những vất vả đã qua.

    Muốn đi thật xa trên đường đời


    “Quê em là vùng đất mà cứ nắng thì hạn, mưa lại ngập. Gia đình thuần nông, dưới em còn một em trai 8 tuổi nữa, cũng hoàn cảnh anh ạ. Bố mẹ không muốn em đi thi đại học vì nếu đỗ biết lấy đâu tiền mà học” - Thuận khẽ nói. Ấy vậy mà Thuận vẫn quyết phải thi đại học bằng được. Được sự động viên của thầy cô giáo, tự tin vào lực học của mình Thuận chọn trường Sỹ quan Lục quân I, vì nếu đỗ bố mẹ sẽ không phải lo học phí. “Nếu không đỗ, em ở quê kiếm việc gì làm phụ bố mẹ, vừa làm vừa ôn, năm sau nhất định phải thi tiếp vì chỉ có học em mới đi được thật xa trên đường đời” - Thuận nói, mặt rắn rỏi. Chắc chỉ có quyết tâm sắt đá ấy mới giúp cậu học sinh có vóc người nhỏ nhắn, hiền khô này đạp xe cả quãng đường dài đến thế.

    Sau khi kết thúc môn thi cuối cùng, Thuận vui vì làm bài tốt rồi lại vội vã trở về ngay. Có khác là lần này em về bằng ô tô. Đích thân Đại uý Nguyễn Quốc Khánh đưa em ra tận bến xe. Thuận run run tâm sự rằng cuộc sống còn rất nhiều khó khăn nhưng em sẽ nỗ lực để vượt qua tất cả bởi bên cạnh em luôn có sự thương yêu của gia đình, thầy cô, bạn bè, và em sẽ không đầu hàng trước những khó khăn nào để xứng đáng với tấm lòng của những người đã giúp đỡ em hết mình trên hành trình khó khăn đầu đời.
     
    GIA BẢO SONG LINH, mod09_Thu Hương_ thích điều này.
  8. Mod09

    Mod09 Administrator Ban quản trị

    Hi hi !
    Quả thật học sinh nghèo vượt khó rất quý !
    Tự yên E lại nghĩ tại sao không có giải thưởng hay quà tặng gì cho học sinh giàu vượt khổ (cám dỗ) :-SS
    Nghèo thì phải phấn đấu điều này dễ hiểu , Còn giàu mà thành công cũng hiếm không kém đâu ạ .
    Giàu quá -> hay tự mãn và khi có chút ra đường dễ dính vào các tệ nạn -> Giàu mà thành công cũng rất khó -> đánh giá 1 tài năng chỉ nên dựa vào năng lực thực sự , không nên dựa vào hoàn cảnh và xuất thân >:D<
    chơi chắn online, đánh chắn online, http://sandinh.net/
     
    babom, _Thu Hương_Tào Duy Nhất thích điều này.
  9. Tào 1

    Tào 1 Chắn hội Hà Nội

    Cám dỗ = dòng đời xô đẩy = hoàn cảnh tạo nên em thế thôi các bác ơi! Vì vậy, nếu em có vào Vương vồ trộm con Gà rồi chạy thì mong các bác đại xá!
     
    crom1mod09 thích điều này.
  10. Tăng Thanh Hà

    Tăng Thanh Hà Lão làng

    :DHehe.
    QUẢ LÀ HẬU DUỆ CỦA HỌ TÀO XUẤT CHÚNG:-SS.
     
    Tào Duy Nhất thích điều này.
  11. Tào 1

    Tào 1 Chắn hội Hà Nội

    Bác quá khen!
     
  12. Mod09

    Mod09 Administrator Ban quản trị

    Tài năng thì không xét xuất thân >:)
    Nhưng tính cách thì vẫn phải xét đấy ạ . Tính cách là do giáo dục và xã hội tạo thành =))
    Tài năng bắt được gà thì không xét , nhưng thói quen ăn chộm rồi chạy là phải xét nhé bác .
    Nhưng xét hoàn cảnh của bác lần đầu lên vương sắp đi xichlo may sao bắt được gà gỡ lại chút vốn -> AE đại xá thôi với lại bác là người có công nuôi gà từ lúc gà chưa nở >:) -> không phải là ăn trộm mà là tài năng bắt gà >:D<
    chơi chắn online, đánh chắn online, http://sandinh.net/
     
    babomTào Duy Nhất thích điều này.
  13. Tăng Thanh Hà

    Tăng Thanh Hà Lão làng

    VỊNH 8
    \m/
    Ông Giời rảnh chuyện ai ơi
    Sinh ra lắm Mốt cho đời trái ngang
    Thứ nhất cái Mốt mặc sang
    Thứ hai cái Mốt đi làm xe ngon
    Thứ ba cái Mốt dùng Phone
    Thứ tư cái Mốt phải hôn gái sành
    Thứ năm cái Mốt trà chanh
    Thứ sáu cái Mốt nổ banh đất trời
    Thứ bảy cái Mốt đi chơi
    Thứ tám cái Mốt nghỉ ngơi có bồ
    Thứ chín cái Mốt tiêu tiền
    Thứ mười chưa thấy, xin mời các Anh ...:D
    Trái ngang thì mặc trái ngang
    Ông Giời thích thế, cả làng … ngủ ngon [-(!
    O-CE?
    KÍNH!
     
    Nguyễn Tiểu ThươngLều anh Chí thích điều này.
  14. Tào 1

    Tào 1 Chắn hội Hà Nội

    Làm trai rửa bát quét nhà
    Vợ gọi thì dạ, thưa bà tôi đây!

    Là đàn ông phải mê rửa bát
    Mê dọn nhà và háo hức sửa xe
    Làm đàn ông: Tựa cửa đợi vợ về
    Chạy thật nhanh ra đỡ làn, đỡ nón
    Dịu dàng ngồi xuống bằng cánh tay năm ngón
    Hỏi nàng xem có uống nước cam không?
    Bưng trên tay một khay nhỏ màu hồng
    Nước thật mát, khăn lau và xí muội
    Rồi trong khi nàng chân co chân duỗi
    Vừa nhấp môi, vừa đọc báo thời trang
    Ta tung tăng vào bếp mở làn
    Lấy các thứ bày ra bàn chuẩn bị
    Nước tương này xếp vào ngăn gia vị
    Hành tím này xếp vào giỏ đồ khô
    Đậu hủ đây thì thả vào tô
    Còn rau sống bỏ vào thau rửa sạch
    Cá chép tươi còn đang phành phạch
    Đánh vẩy rồi ta lấy thớt ra
    Tay cắt vây, mồm lại hát ca
    Làm việc nhà, đó là hạnh phúc
    Bắc nồi lên tiện nay ta múc
    Nước từ trong máy lọc lưng lưng
    Bỏ cà chua, bỏ hành lá tưng bừng
    Ta sẽ nấu một nồi canh lịch sử
    Trong khi đó vợ ta đang mặc thử
    Chiếc áo mới mua về, coi có đẹp chưa
    Ta vừa khen, vừa nạo cùi dừa
    Để rắc sẵn lên chén chè trôi nước
    Ăn cơm xong cho nàng dùng mát ruột
    Và kèm thêm lát dưa hấu đẹp da
    Nồi canh sôi trong tiếng reo òa
    Ta thả cá, rồi làm luôn món mặn
    Mở tủ lạnh ra, nhớ lời vợ dặn
    Rằng hôm nay nàng muốn ăn cua
    Rang với me, thêm dăm quả trứng rùa
    Ta nhanh nhảu cho vào trong nồi hấp
    Nhớ khi rang phải vặn cho lửa thấp
    Cua mới ngon và mới vàng đều
    Đang say sưa thì nghe tiếng nàng kêu
    “Nước tắm của em, anh yêu ơi, đâu nhỉ?”
    Vớ chai dầu thơm trên tràng kỷ
    Ta vội vàng chuẩn bị khăn bông
    Dầu gội đầu, kèm theo cái lược hồng
    Mời nàng vào, không quên mở nhạc
    Nàng bước vô, không hề kinh ngạc
    Vì chuyện này đã quá thân quen
    Ta nhanh tay mở khóa vòi sen
    Rồi sung sướng chạy ngay ra bếp
    Và vui mừng nhanh chóng xếp mâm
    Còn không quên mở lọ khế dầm
    Cùng pha sẵn ly trà sâm thơm phức
    Nàng bước ra, khăn bông quấn ngực
    Như thiên thần sáng rực vẻ thanh cao
    Kéo ghế nhanh, nàng yểu điệu ngồi vào
    Khen ta là chồng ngoan, chồng tốt
    Ta ngây ngất không thốt được lời nào
    Ta gắp cho nàng thêm món đồ xào
    Ngắm nàng ăn, lòng dạt dào cảm mến
    Chính giữa bàn hai ngọn nến lung linh
    Tỏa hào quang xuống góc nhà xinh
    Hai tâm hồn trắng tinh hòa nhịp
    Ta nhai vội để còn nhanh kịp
    Vào trải giường và mở tivi
    Chờ nàng ăn xong, ta gọi thầm thì
    Mời nàng vô đúng kỳ phim nhiều tập
    Nàng thong thả chiêu ly trà chống mập
    Trước khi xem trai Hàn Quốc ung thư
    Dưới chân nàng con mèo nhỏ gừ gừ
    Còn xa xa ta hăng say rửa chén
    Vừa rửa kỹ ta vừa nhìn lén
    Thấy nàng đang khép mắt mơ màng
    Với lấy chăn hoa ta đắp nhẹ nhàng
    Bàn tay ta dịu dàng khe khẽ
    Rắc vào chăn một chút dầu thơm
    Đặt cạnh nàng gấu bông nhỏ bờm xờm
    Vặn bé ngọn đèn rồi ta lui bước
    Ta kiểm soát cửa sau, cửa trước
    Dắt xe vô và cho chú mèo ăn
    Đậy kỹ thức ăn để tránh thằn lằn
    Kiểm soát lọ đường, đề phòng bọn kiến
    Rồi vươn vai ta hùng dũng tiến
    Vô phòng nàng, kéo nhẹ tấm rèm ra
    Cho ánh trăng xanh biếc ngọc ngà
    Phủ lên bóng nàng đang ngon giấc
    Ta dịu dàng ngồi nhẹ như ngọn bấc
    Nói thì thầm ba tiếng “vợ yêu ơi”
    Nàng vừa yêu vừa đẹp nhất trên đời
    Ta thiếp đi nơi chân giường mát dịu.
    (Nguồn)​
     
    _Thu Hương_mod09 thích điều này.
  15. Tăng Thanh Hà

    Tăng Thanh Hà Lão làng

    :(( ÔNG TÀO DUY MỘT ƠI COI BÀI NÀY QUA RÙI TUI MUỐN NHẢY LẦU WA! [-(.
    HELP ME PLS \m/!
     
  16. Tào 1

    Tào 1 Chắn hội Hà Nội

    Tại sao chó thích gặm xương??

    (ĐVO) Nghe có vẻ buồn cười nhưng trên thực tế, đó là thắc mắc chưa từng có một câu trả lời cụ thể. Mới đây, các nhà khoa học cho biết họ đã tìm ra lý do tại sao loài chó lại thích ăn thịt và gặm xương.


    Khoảng 8 triệu năm trước, những con chó cổ đại sống theo hình thức bầy đàn. Sự phát triển của hàm răng chính là yếu tố đưa chúng tiến hóa thêm 1 bước thành chó sói hiện đại và cuối cùng trở thành vật nuôi trong gia đình như ngày nay.

    Trong 1 cuộc hội thảo vừa qua tại Ottawa, Canada, Tiến sĩ Joao Munoz-Doran và nhóm cộng sự đến từ Đại học Quốc gia Colombia đã nghiên cứu và xây dựng “cây gia phả” của gia đình nhà chó với các mối quan hệ giữa hơn 300 loài.

    “So sánh chế độ ăn, chúng tôi phân chia chúng thành 3 nhóm: động vật ăn thịt hoàn toàn, động vật có chế độ ăn trên 70% là thịt (gọi là hypercarnivores) và động vật ăn tạp (ăn cả thịt và rau củ quả). Tổ tiên loài sói hiện đại thuộc nhóm hypercarnivorous”, Munoz-Doran nói

    Phân tích của các chuyên gia cho thấy đặc điểm hộp sọ giúp phân biệt một con sói (cơ hàm chắc khỏe, răng nanh lớn và nhọn) dần phát triển kể từ khi tổ tiên của chúng bắt đầu tập quán săn mồi theo nhóm cách đây 8 triệu năm, tạo ra không ít áp lực chọn lọc tự nhiên lên hình dáng hộp sọ qua nhiều thế hệ.

    Theo đó, ở những con vật có răng lớn và hàm khỏe, tỷ lệ săn mồi thành công là khá cao. Cho nên, để tồn tại, kiểu gene quy định đặc điểm này cũng như sức mạnh cơ bắp (đặc biệt là cơ miệng) đã được giữ lại rồi truyền cho các thế hệ sau. Cùng với thời gian, chúng dần thích nghi và trở thành nhóm hypercarnivorous.

    Bên cạnh đó, các nhà nghiên cứu cũng nhấn mạnh rằng chó nhà có nguồn gốc tiến hóa rất tốt, mang lại cho chúng khả năng nghiền nát những mẩu xương một cách dễ dàng mà không gặp chút khó khăn nào.
     
  17. Ngày Hôm Qua

    Ngày Hôm Qua Lý trưởng

    Hôm nay, thứ 6 ngày 13!

    Thứ Sáu ngày 13 bị nhiều người khắp nơi trên thế giới coi là ngày tồi tệ nhất. Điều này gây ảnh hưởng không nhỏ tới nhiều lĩnh vực. Dưới đây là những điều thú vị về con số 13.

    1. Năm nay, ngày 13 rơi vào Thứ Sáu 3 lần đó là vào tháng 1, tháng 4 và tháng 7. Những ngày này cách nhau đúng 13 tuần, điều đã không xảy ra kể từ năm 1984.

    2. Năm 2015 sẽ là năm tiếp theo ngày 13 rơi vào Thứ Sáu 3 lần giống năm nay: đó là vào tháng 2, tháng 3 và tháng 11.

    3. Thứ Sáu ngày 13 được cho là có liên quan đến những điều không may mắn xuất phát từ Kinh Thánh. Vị khách thứ 13 trong Bữa Tiệc Cuối Cùng đã phản lại Chúa khiến người bị đóng đinh trên cây thánh giá vào đúng Thứ Sáu.

    4. Khách sạn và bệnh viện khắp nơi trên thế giới không có tầng thứ 13 và thậm chí sân bay cũng không có cổng thứ 13.

    5. Thứ Sáu ngày 13 tháng 10 năm 1307, vua Philip IV của Pháp đã cho quân tàn phá nhà của hàng ngàn lính Thập Tự Chinh, bỏ tù họ khiến hàng trăm người chết vì bị tra tấn dã man.

    6. Nhà làm phim kinh dị nổi tiếng người Anh Alfred Hitchcock được sinh ra đúng ngày 13 Thứ Sáu . Bộ phim đầu tay của ông “Số 13” đã không thể thực hiện do vấn đề tài chính.

    7. Tổng thống Franklin D. Roosevelt không bao giờ đi đâu vào ngày thứ 13 và không mời 13 khách đến một bữa ăn. Napoleon và tổng thống Herber Hoover cũng mắc hội chứng triskaidekaphobic.

    8. Đại văn hào Mark Twain đã từng là vị khách thứ 13 của một bữa tiệc tối. Một người bạn cảnh báo ông không nên đi vì họ chỉ có thức ăn đủ cho 12 người.

    9. Giới chứng khoán ở phố Wall không giao dịch vào ngày này.

    10. Thứ Sáu ngày 13 cũng được xem là ngày đen đủi của các hãng hàng không. Ước tính ngành này thiệt hại khoảng 900 triệu USD do khách hàng không dám bay.

    11. Tuy nhiên, đối với những người không mê tín, 13 lại thực sự là một con số may mắn. Nó tương ứng với số lượng đầy đủ của mặt trăng trong một năm.
    (Nguồn)​
    CHÚC MỌI NGƯỜI CHƠI CHẮN HÔM NAY GẶP NHIỀU MAY MẮN!
     
    _Thu Hương_, Tăng Thanh Hàmod09 thích điều này.
  18. Tào 1

    Tào 1 Chắn hội Hà Nội

    (Thơ tình): Người đến sau

    "Cũng đành xin làm người đến sau
    Để nghe niềm đau phía trước
    Tình như chiếc môi dịu ngọt
    Treo hờ hững trên cây hoang đường"
    Câu hát ấy trong bài ca tôi thuộc
    Mà nghe sao giống bản thân mình
    Tình yêu ơi, một lần nữa vô tình
    Cho kẻ đến sau ngậm ngùi cay đắng
    Một câu thôi làm hồn tôi chết lặng
    ***
    "Xin lỗi em, anh có bạn gái rồi"
    Nhân thế ơi, người đó chẳng phải tôi
    Quay mặt đi tuôn lệ trào khóe mắt
    Sống mũi cay và niềm vui đã tắt
    Tôi bước về một phía không anh
    Cố quên đi bao mộng ước không thành
    Để thôi khóc, thôi buồn, thôi nhung nhớ
    Tình yêu ơi, một lần tôi đã lỡ
    Không chạm được vào cửa ngõ trái tim
    Bởi trong anh đã có một bóng hình
    Tôi với anh có duyên mà không phận
    Khẽ mỉm cười, gật đầu xin chấp nhận
    Tôi sẽ quên để thanh thản cuộc đời
    Mong cho anh luôn cười nhé anh ơi
    Chúc anh bên người anh yêu hạnh phúc.

    .
     
  19. Củ khoai lang

    Củ khoai lang Tôi yêu Sandinh

    Thề non nước
    (Tản Đà)

    Nước non nặng một lời thề,
    Nước đi, đi mãi, không về cùng non.
    Nhớ lời “nguyện nước thề non”,
    Nước đi chưa lại non còn đứng không.
    Non cao những ngóng cùng trông,
    Suối khô giòng lệ chờ mong tháng ngày.
    Xương mai một nắm hao gầy,
    Tóc mây một mái đã đầy tuyết sương.
    Trời tây ngả bóng tà dương,
    Càng phơi vẻ ngọc nét vàng phôi pha.
    Non cao tuổi vẫn chưa già,
    Non thời nhớ nước, nước mà quên non.
    Dù cho sông cạn đá mòn,
    Còn non, còn nước, vẫn còn thề xưa.

    Non xanh đã biết hay chưa?
    Nước đi ra bể lại mưa về nguồn.
    Nước non hội ngộ còn luôn,
    Bảo cho non chớ có buồn làm chi.
    Nước kia dù hãy còn đi,
    Ngàn dâu xanh tốt non thì cứ vui.
    Nghìn năm giao ước kết đôi,
    Non non nước nước không nguôi lời thề.
     
  20. babom

    babom Chánh tổng

    ???đọc :-?
    Ăn rau không chú ơi?
    Một giọng khàn khàn, run run làm gã giật mình. Trước mắt gã, một bà cụ già yếu, lưng còng cố ngước lên nhìn gã, bên cạnh là mẹt rau chỉ có vài mớ rau muống xấu mà có lẽ có cho cũng không ai thèm lấy.

    - Ăn hộ tôi mớ rau...!

    Giọng bà cụ vẫn khẩn khoản. Bà cụ nhìn gã ánh mắt gần như van lơn. Gã cụp mắt, rồi liếc xuống nhìn lại bộ đồ công sở đang khoác trên người, vừa mới buổi sáng sớm. Bần thần một lát rồi gã chợt quay đi, đáp nhanh: Dạ cháu không bà ạ! Gã nhấn ga phóng nhanh như kẻ chạy trốn. Gã chợt cảm thấy có lỗi, nhưng rồi cái cảm giác ấy gã quên rất nhanh. "Mình thương người thì ai thương mình" - cái suy nghĩ ích kỷ ấy lại nhen lên trong đầu gã.

    - Ăn hộ tôi mớ rau cô ơi! Tiếng bà cụ yếu ớt.
    - Rau thế này mà bán cho người ăn à? Bà mang về mà cho lợn!

    Tiếng chan chát của một cô gái đáp lại lời bà cụ.
    Gã ngoái lại, một cô gái cũng tầm tuổi gã. Cau mày đợi cô gái đi khuất, gã đi đến nói với bà:

    - Rau này bà bán bao nhiêu?
    - Hai nghìn một mớ - Bà cụ mừng rỡ.

    Gã rút tờ mười nghìn đưa cho bà cụ.

    - Sao chú mua nhiều thế?
    - Con mua cho cả bạn con. Bây giờ con phải đi làm, bà cho con gửi đến chiều con về qua con lấy!

    Rồi gã cũng nhấn ga lao vút đi như sợ sệt ai nhìn thấy hành động vừa rồi của gã. Nhưng lần này có khác, gã cảm thấy vui vui.

    Chiều hôm ấy mưa to, mưa xối xả. Gã đứng trong phòng làm việc ngắm nhìn những hạt mưa lăn qua ô cửa kính và theo đuổi nhưng suy nghĩ mông lung. Gã thích ngắm mưa, gã thích ngắm những tia chớp xé ngang trời, gã thích thả trí tưởng tượng theo những hình thù kỳ quái ấy. Chợt gã nhìn xuống hàng cây đang oằn mình trong gió, gã nghĩ đến những phận người, gã nghĩ đến bà cụ...

    -Nghỉ thế đủ rồi đấy!

    Giọng người trưởng phòng làm gián đoạn dòng suy tưởng của gã. Gã ngồi xuống, dán mắt vào màn hình máy tính, gã bắt đầu di chuột và quên hẳn bà cụ.

    Mấy tuần liền gã không thấy bà cụ, gã cũng không để ý lắm. Gã đang bận với những bản thiết kế chưa hoàn thiện, gã đang cuống cuồng lo công trình của gã chậm tiến độ. Gã quên hẳn bà cụ.

    Chiều chủ nhật gã xách xe máy chạy loanh quanh, gã vẫn thường làm như vậy và có lẽ gã cũng thích thế.

    Gã ghé qua quán trà đá ven đường, nơi có mấy bà rỗi việc đang buôn chuyện.

    Chưa kịp châm điếu thuốc, gã chợt giật mình bởi giọng oang oang của một bà béo:
    - Bà bán rau chết rồi.
    - Bà cụ hay đi qua đây hả chị? - chị bán nước khẽ hỏi.
    - Tội nghiệp bà cụ! một giọng người đàn bà khác.
    - Cách đây mấy tuần bà cụ giở chứng cứ ngồi dưới mưa bên mấy mớ rau. Có người thấy thương hỏi mua giúp nhưng nhất quyết không bán, rồi nghe đâu bà cụ bị cảm lạnh.

    Nghe đến đây mắt gã chợt nhòa đi, điếu thuốc chợt rơi khỏi môi.

    Bên tai gã vẫn ù ù giọng người đàn bà béo kia. Gã không ngờ...!

     
    GIA BẢO SONG LINH, YouWin_Tăng Thanh Hà thích điều này.